QUAY QUẮT CON TIM

         
     
QUAY QUẮT CON TIM

    Ta ngoảnh lại hoàng hôn tím ngắt

    Cuối đường chiều quay quắt con tim
    Gió buồn lay lắt hoa sim
    Trời nghiêng vạt nắng in chìm vào mây


Ta ngoảnh lại hoàng hôn tím ngắt
Cuối đường chiều quay quắt con tim
Gió buồn lay lắt hoa sim
Trời nghiêng vạt nắng in chìm vào mây

Giọt nước mắt đong đầy nỗi nhớ
Phân vân lòng một mớ ưu tư
Trời chiều váng vất ngất ngư
Biết đi hay ở? nát nhừ xác thân

Em hẹn đỉnh phù vân cuối kiếp
Anh mơ màng giấc điệp Trang Chu(*)
Trên răng dưới tóp vài xu
Chỉ e gió lại mịt mù mưa giăng ?

Thì đã có "đi văng hiệp hội"
Lưu danh thơm ngâm tội cho mình
Ở đời vinh nhục - nhục vinh
Lên voi xuống chó thường tình mà thôi

Hoahuyen

_________________________

Thơ mời họa

BIẾT LỖI

Biết lỗi thành ra mới bẽ bàng
Đã lâu không viếng mái lều hoang
Kẻ say mê tửu thưa lui tới
Người quý yêu thơ ít ngó ngàng
Thấp chí tài hèn thôi ngật ngưỡng
Cao niên yếu sức bớt lang thang
Đầu xuân Tân Mão mừng năm mới
Đón khách tao nhân tiếp bạn vàng

Hoahuyen

hoahuyen

Cu Vinh đã ổn định chưa? khi nào mọi việc sắp xếp ôn ổn thì nhắn nha!?

Ta làm một trận nhập saigon
Hy vọng ngày mai số sẽ son
Mai khỏe làm ăn nhiều thuận lợi
Gia đình sự nghiệp cuộc đời... ngon

hoahuyen

Cu Vinh

Tài. Bài này em thích. Hơi bất ngờ và cảm động. Chúc mừng anh.

hoahuyen

Anh HH à.
Thể thơ song thất lục bát này BD thấy quen quen không biết đã đọc bài thơ nào của ai rồi nhưng hình như mọi người ít làm.
Mà sao đọc thấy buồn thăm thẳm thế? Hu.

Viết bởi bachduong57 — 12 Mar 2011 22:54
______________

BD ơi! thực ra nững bài STLB nổi tiếng ngày xưa các cụ có nhiều trong đó có bài nổi tiếng có lẽ nhiều người biết đó là bài "HỊCH TƯỚNG SĨ" do Phan Kế Bính dịch theo thể thơ STLB

Kìa Kỷ tín Do-vu thủa trước
Liều một mình thoát được nạn vua.
Nuốt than Dự-nhượng báo thù
Chặt tay Thân-khoái đền bội quốc-ân.
Đường Kính-đức đem thân cứu chúa
Nhan Tường-khanh mắng quở nghịch thần.
Từ xưa nghĩa sĩ trung thần
Đã lòng vị nước biết thân là gì!
Nếu cứ giữ nữ-nhi thường thái
Chỉ khu khu biết cái thân mình
Ở đời một cõi phù sinh
Còn đâu là tiếng hiển vinh đến rầy?
Thôi chẳng kể việc ngày tiền cổ
Hãy xem ngay kia việc rõ Tống Nguyên.
Kìa như Nguyễn-lập Vương-kiên
Điếu-ngư thành ấy quân quyền được bao?
Đương trăm vạn ào ào quân giặc
Giữ cho dân nay được hàm ân.
Ngột-lương một chức võ thần
Tu-tư tỳ tướng xuất thân đó mà!
Đường muôn dặm xông pha chướng dịch
Trong vài tuần quét sạch Vân-Nam
Lập công tuyệt vực đã cam
Khiến cho vua chúa tiếng thơm để đời
Nay gặp buổi trong thời nhiễu loạn
Ta cùng ngươi đương đoạn gian truân
Nghĩ sao sánh với cổ-nhân
Cũng nên hết bụng trung quân mới là!
Kìa thử ngắm sự nhà Mông-cổ
Sứ vãng lai nhặng bộ xôn xao
Cú diều uống lưỡi thấp cao
Bẻ bai triều bệ xiết bao nhục nhằn
Tuồng dê chó cậy rằng đắc thế
Chốn triều-đường ngạo nghễ vương công.
Cậy tay Tất-liệt anh-hùng
Bạc vàng biết mấy cho cùng dạ tham?
Lại ỷ thế Trấn-nam hống hách
Định sang ta vét sạch của ta
Thịt đâu hoài thịt ném ra
Ném cho hổ đói chắc đà khỏi lo?
Nghĩ đến sự rầy vò xấu hổ
Ngày quên ăn đêm ngủ không an.
Vỗ mình thổn thức canh tàn
Chạnh đau khúc dạ chảy ràn giọt châu
Ăn gan ấy mời hầu thỏa dạ
Uống huyết kia mới hả giận này.
Ví dù gan nát óc lầy
Cho rằng da ngựa bọc thây cũng đành
Hỡi chư tướng cầm binh dưới trướng
Cơm áo vua an hưởng bao lâu.
Chúa lo không biết âu sầu
Hầu quân Mông-cổ không mầu hổ ngươi.
Hết cờ bạc vui chơi gà chọi
Thôi rượu chè lại ngõi hát hay.
Vợ con quấn quít đêm ngày
Ruộng vườn chăm chút riêng tây của nhà.
Việc quân quốc ví mà biếng nhác
Cuộc chơi săn đã chắc vui không?
Giặc Nguyên phỏng lại đùng đùng
Lấy gì chống giữ hay cùng cam tâm?
Cựa gà sắc không đâm giáp giặc
Mẹo bạc gian khó đạc mưu quân!
Vợ con thêm bợn vướng chân
Ruộng vườn không chuộc cái thân nghìn vàng!
Đầu giặc há có vàng mua được
Sức chó săn đuổi được giặc sao?
Rượu ngon giặc chẳng lao đao
Hát hay giặc chẳng hơi nào điếc tai;
Nếu đến lúc vua tôi mắc nạn
Nhà các ngươi gia sản cũng tan.
Các ngươi nên phải lo toan
Húp môi canh nói nằm giàn lửa thiêu.
Quân sĩ phải hết chiều dạy dỗ
Rèn tập nghề cung nỏ qua mâu.
Quyết tình giết giặc treo đầu
Đem công phá lỗ về tâu Triều-đình.
Được như thế ta vinh đã vậy
Các ngươi cùng nổi dậy tiếng hay
Vậy nên có quyển thư này
Truyền cho các tướng đêm ngày chuyên coi.
Nếu biết nghĩ mà noi nhời bảo
Ấy thầy trò hòa hảo một nhà
Ví dù trái bỏ nhời ta
Dẫu trong tôi tớ cũng ra cừu thù.
Bởi Mông-cổ là thù của nước
Không chung giời ở được cùng nhau.
Các ngươi sao chẳng xót đau.
Bấm gan chịu nhục cúi đầu làm thinh.
Lại không dạy quân binh cho biết
Lâm giặc vào chịu chết bó tay.
Mai sau bình định có ngày
Muôn đời để tiếng mặt giầy thế gian

Lấy từ “http://vi.wikisource.org/wiki/H%E1%BB%8Bch_t%C6%B0%E1%BB%9Bng_s%C4%A9_(Phan_K%E1%BA%BF_B%C3%ADnh_d%E1%BB%8Bch)”

@ Còn Bài thơ anh viết khi có tâm trạng nên nó thế biết làm sao được

hoahuyen

Cảm ơn Bác Hadinhchung đã có ngay bài họa và thêm 1 bài SONG THẤT LỤC BÁT tham gia cùng Hoahuyen

ĐỔI THAY

Ngõ xưa thời ấy cạnh cây bàng
Vắng vẻ giờ đây cảnh trống hoang
Bạn cũ đâu rồi sao xóm vắng
Người nay lạc lõng chẳng ai ngàng
Buồn tình lê bước sang nhầm phố
Xúc cảm xiêu chân xuýt lộn thang
Phố xá đông người nhà xoáy ốc
Khó tìm bạn để chúc lời vàng

CHỚ QUÊN
Ơi hỡi nhớ nhau đừng lặng lẽ
Lời vàng tự đáy trái tim mình
Yêu em hết thảy đều xinh
Chớ quên lời hẹn chung tình bấy lâu .
Hu hu ...

Viết bởi hadinhchung — 12 Mar 2011 16:15
______________________

Riêng bài STLB :

CHỚ QUÊN

Ơi hỡi nhớ nhau đừng lặng lẽ
Lời vàng tự đáy trái tim mình
Yêu em hết thảy đều xinh
Chớ quên lời hẹn chung tình bấy lâu .
Hu hu ...

Bác Hadinhchung ơi! Thể thơ SONG THẤT LỤC BÁT có 1 điểm Bác cần lưu ý thế này Bác à:
(Commet trên Hoahuyen nhầm thể thơ đấy bác xóa COM đi nhé )

Chữ thứ 6 Câu 2 phải vần với chữ thứ 7 Câu 1...
ví dụ:

Sáng dậy sớm lòng vui mở hội
Ông mời bà lạc lối vườn yêu
Lăng xăng từ sáng tới chiều
Ông khôn "dở" võ tuyệt chiêu nịnh đầm.

Tối "sư tử Hà đông" giận dữ.
Hát bài ca phụ nữ vùng lên
Đòi quyền bình đẳng hai bên
Đàn ông kính cẩn: dưới - trên tùy bà

Tương tự câu của Bác đúng luật thì phải sửa ví dụ như sau:

Chót nhớ nhau xin đừng lặng lẽ
Mặc con tim mạnh mẽ... khoe mình
Yêu em hết thảy đều xinh
Chớ quên lời hẹn chung tình bấy lâu .

Rất chân thành với Bác vì hoahuyen nghĩ bác chưa để ý đến chỗ này mà thôi!?

bachduong57

Anh HH à.
Thể thơ song thất lục bát này BD thấy quen quen không biết đã đọc bài thơ nào của ai rồi nhưng hình như mọi người ít làm.
Mà sao đọc thấy buồn thăm thẳm thế? Hu.

hadinhchung

ĐỔI THAY

Ngõ xưa thời ấy cạnh cây bàng
Vắng vẻ giờ đây cảnh trống hoang
Bạn cũ đâu rồi sao xóm vắng
Người nay lạc lõng chẳng ai ngàng
Buồn tình lê bước sang nhầm phố
Xúc cảm xiêu chân xuýt lộn thang
Phố xá đông người nhà xoáy ốc
Khó tìm bạn để chúc lời vàng

CHỚ QUÊN
Ơi hỡi nhớ nhau đừng lặng lẽ
Lời vàng tự đáy trái tim mình
Yêu em hết thảy đều xinh
Chớ quên lời hẹn chung tình bấy lâu .
Hu hu ...

hoahuyen

Thăm anh đọc bài thơ với nhiều tâm sự. Những cánh hoa sim như nói hộ lòng người anh nhỉ.

Viết bởi catbien — 12 Mar 2011 06:07
________________

Cảm ơn anh cát Biển
Đã ghé thăm Hoahuyen
Viết Comment chia sẻ
Chúc một ngày lên tiên

Hoahuyen

hoahuyen

"Ở đời vinh nhục - nhục vinh
Lên voi xuống chó thường tình mà thôi"
Dẫu đã biết cõi người có số
Nhưng niềm tin quyết cố gắng công.
Dời non lấp biển ngăn sông
Cùng nhau hiệp sức đồng lòng cũng qua.
..
TM tập làm theo thể song thất lục bát của anh Hoa Huyền đấy!

Viết bởi Tùng Minh — 11 Mar 2011 17:27
______________________

Thêm mấy câu Song thất lục bát nữa nè anh Tùng Minh ơi

Hoa Tường vy (1)

Bông lá nhỏ khiêm nhường giản dị
Họ hoa hồng ngó kỹ kiêu xinh
Sống đâu cũng có nghĩa tình
Sắc hương thoang thoảng ta-mình vấn vương

(1) Là một loại hoa có họ với hoa hồng
nhưng nhỏ hoa mọc ở các bờ rào.

catbien

Gió buồn lay lắt hoa sim
Trời nghiêng vạt nắng in chìm vào mây
...
Thăm anh đọc bài thơ với nhiều tâm sự. Những cánh hoa sim như nói hộ lòng người anh nhỉ.

Tùng Minh

Gửi anh Hoa Huyền

"Ở đời vinh nhục - nhục vinh
Lên voi xuống chó thường tình mà thôi"
Dẫu đã biết cõi người có số
Nhưng niềm tin quyết cố gắng công.
Dời non lấp biển ngăn sông
Cùng nhau hiệp sức đồng lòng cũng qua.
..
TM tập làm theo thể song thất lục bát của anh Hoa Huyền đấy!